Friday, April 3, 2015

Mẹ Hiền...

Hai bà Mẹ Mìn với Mẹ Hiền dắt 2 đứa con gái đi dạo. Cả 2 đứa trẻ con đều ở tuổi terrible 2. Mẹ Hiền tự hào bảo:
- Tui hả, rất dễ với con. Con tui muốn gì tui cũng chìu. Nó muốn gì cũng được. Tui không thích khó khăn với con.

Mẹ Hiền thao thao bất tuyệt về sự chìu chuộng con hết mực của mình. Mẹ Mìn không hề ý kiến gì, chỉ lắng nghe Mẹ Hiền nói. Phụ huynh này rất thuờng hay disagree với cách dạy con của phụ huynh nọ. Chuyện rất thường. Dù là cách dạy dỗ khác nhau, nhưng cha mẹ nào cũng yêu con và cũng muốn show với con là mình rất thuơng con. Mẹ Mìn hay Mẹ Mìn hiền cũng muốn cái tốt nhất cho con, nhưng tùy theo tính mỗi người mà cái tốt ấy nó là cái gì.

Mẹ Mìn đẩy con trên double stroller, dư 1 chỗ, nên kêu Mẹ Hiền để con gái lên luôn. Mẹ Hiền không có mang theo stroller. Đứa bé gái con Mẹ Hiền không chịu lên stroller, không chịu đi bộ, chỉ đòi Mẹ Hiền phải bế lên tay. Mẹ Hiền đi giày cao gót, bế đứa nhỏ được một chút là mệt nên bỏ xuống. Đứa nhỏ giãy nãy, khóc rống lên, đòi Mẹ Hiền ẵm tiếp. Mẹ Hiền cũng ráng chìu ý con vài lần, nhưng một lúc sau thì Mẹ Hiền không muốn đáp ứng cho con nữa. Mẹ Hiền không chịu ẵm, thế là đứa nhỏ ngồi bẹp ra giữa đường đông người qua lại để khóc lóc, ăn vạ. Mẹ Hiền giả vờ bỏ đi, đứa nhỏ cũng không đứng lên, cứ ngồi đó rống cổ khóc. Mẹ Hiền đi một đoạn xong quay lại hỏi:
- Bây giờ đi không? Mama đi về bỏ con ở đây á.

Mẹ Mìn với đứa con ngồi lại ở cái ghế dài bên đường để chờ. Đứa nhỏ khóc ăn vạ vẫn không chịu thua mẹ nó. Mẹ Hiền cũng không give in với đứa con, để mặc nó ngồi bệt khóc trên đường. Mẹ Hiền đến băng ghế ngồi chung với Mẹ Mìn phân trần:
- Kệ nó đi, cứ cho nó khóc. Thôi bà đi về xe một mình đi, lát tui đón taxi về.
- Không sao, tui ngồi chờ được mà.

Đứa nhỏ ngồi khóc một hồi cũng lâu, đổi thế khóc. Bấy giờ nằm hẳn xuống đường mà khóc. Thiên hạ vẫn đi qua đi lại, ngó đứa nhỏ tò mò. Có người nhìn xung quanh xem có phải đứa nhỏ đi lạc không, có người lớn ở gần không. Mẹ Hiền cứ để yên cho đứa con khóc, chắc hy vọng là khóc một hồi thì nó sẽ thôi. Mẹ Mìn mắt không rời đứa nhỏ, nên luôn phải giơ tay nói thay, cứ như đứa nhỏ là con của mình. Để người ta biết là đứa nhỏ có người lớn đi theo. Để họ thấy đứa nhỏ không phải bị ignored.
- Chúng tôi ở đây nè.

Có người cẩn thận hơn, đến băng ghế hỏi:
- Is she with you?

Hơn nửa tiếng sau, đứa nhỏ vẫn còn rống cổ khóc lớn. Mẹ Hiền lại ẵm con lên, nhưng bây giờ đứa nhỏ lại giận, không cho ẵm. Nó hất tay Mẹ Hiền ra, giãy nãy người, chòi ra, nằm lăn dưới đất khóc tiếp. Mẹ Hiền quát:
- Có đứng dậy không?

Đứa nhỏ khóc to hơn. Mẹ Hiền giận quá, đánh vào cái mông độn tả đứa nhỏ mấy cái, quát to:
- Đứng dậy!

Đứa nhỏ ngoài khóc to hơn vẫn không đứng dậy.

Bắt đầu có tiếng người la ó phản đối Mẹ Hiền. Mẹ Hiền sau vài lần quát con nín, quát con đứng dậy mà không được, nên giận dữ bỏ đứa con đang nằm khóc, nước mắt nước mũi tèm lem trên mặt, quần áo bết bụi đất dơ, Mẹ Hiền lại băng ghế ngồi. Mẹ Hiền giục Mẹ Mìn, thôi đi trước đi. Nhưng Mẹ Mìn bảo không sao đâu, chờ được mà.


Đèn nhà ai nấy sáng. Con ai người nấy dạy. Mẹ Mìn không dám ý kiến ý cò với Mẹ Hiền. Nhất là cách 2 người dạy con hoàn toàn trái nhau. Mới tức thì Mẹ Hiền vừa tự hào khoe cách yêu chìu con của mình, nên Mẹ Mìn càng không dám nói ra ý kiến riêng làm gì. Chen vào cách dạy con của người ta đôi khi là một việc không nên. Mẹ Mìn chỉ quay hướng stroller, face con mình huớng khác để con mình không phải nhìn đứa bé kia đang ăn vạ. Cũng có lúc đứa con Mẹ Mìn giả vờ khóc hụ hụ nhái theo, Mẹ Mìn bảo con:
- Shhhh... không khóc xạo nè!
Đứa nhỏ nhe răng ra cười. Busted!

Một hồi cũng lâu sau, Mẹ Hiền tự nhiên bật dậy, đến lôi đứa con đang khóc dậy. Mẹ Hiền nắm cổ tay của đứa nhỏ kéo lê xềnh xệch đứa nhỏ dưới đất. Đứa nhỏ vẫn khóc rất lớn. Người hiếu kỳ đều xoay đầu nhìn. Mẹ Mìn bắt đầu thấy xấu hổ với xung quanh, nhưng ráng ignore cái cảm giác ấy! Thôi kệ, toàn người lạ, có ai biết mình là ai đâu mà lo!

Mẹ Hiền mang giày cao gót, kéo theo đứa con, bước đi nhanh nên 2 cái chân vấp váp va vào nhau loạng choạng mấy lần. Được một khúc đường, Mẹ Hiền chắc cũng mệt, nên buông tay ra, đứa nhỏ lại nằm lăn dài ra đất. Mẹ Hiền quát con:
- Đứng dậy! Tao biểu mày đứng dậy!

Đứa nhỏ không đứng lên. Mẹ Hiền bỏ đi thì đứa nhỏ tự nhiên đứng dậy chạy theo. Nó chạy qua mặt Mẹ Hiền một đoạn ngắn xong ngồi phệt xuống đất khóc. Mẹ Hiền bỏ đi qua, đứa nhỏ lại chạy thật nhanh theo, qua mặt Mẹ Hiền, rồi lại ngồi phệt xuống đất đón đường, ngồi khóc chờ Mẹ Hiền đi tới. Cứ vậy vài lần thấy không ăn thua, đứa nhỏ không ngồi nữa mà lại chạy lên nằm xấp ra đường, khóc to, chờ Mẹ Hiền. Mẹ Mìn thấy cảnh đó bật cười. Đứa nhỏ đáo để thật!

Mẹ Hiền đi đến dùng tay đét vào cái mông đứa nhỏ liên tục. Đôi vớ quần màu trắng tinh tươm ban sáng bây giờ cáu bẩn thật dơ, dơ cả cái cần mông lan xuống 2 chân. Chiếc áo đầm xinh xắn ban sáng cũng nhàu nhĩ, dơ bẩn. Mẹ Hiền dựng đứa con cho đứng lên, quát liên tục:
- Shut up! I told you to shut up!

Mặt cả 2 mẹ con Mẹ Hiền đều đỏ lựng. Đứa nhỏ vẫn không thôi khóc. Xa xa thấp thoáng có bóng xe police dừng. Mẹ Mìn vội vàng đẩy stroller chạy đến Mẹ Hiền, lúc này mới dám can:
- Ê, dừng tay. Ẵm nó lên đi.

Lúc này Mẹ Hiền hoàn toàn mất hết bình tĩnh. Vẫn la hét đứa con "shut up!"

2 nhân viên cảnh sát đàn ông đi đến gần, Mẹ Mìn phân bua trước dù chẳng biết police tình cờ đi ngang, hay là có người gọi 911:
- Đứa nhỏ throw tantrum. Nó không chịu đi về, nó thích đi chơi nữa.

Mẹ Mìn vội đổ hết tội lỗi lên đầu đứa nhỏ! Gì chứ chuyện mấy đứa nhỏ throwing tantrum thì nổi tiếng lắm, ai chẳng nghe qua và chứng kiến. Con nít throwing tantrum nổi tiếng bất trị và làm nhiều phụ huynh điên đầu. Nhưng mà người lớn bị ghép vào tội "child abuse" thì thiệt là mệt lắm, dù là bất đắc dĩ và không có cố ý! Có khi mất cả quyền nuôi con!

Thấy 2 polices ngay chỗ mình, Mẹ Hiền quát con to:
- You want to go with him? Here, go with him. Go with him!

Vừa nói Mẹ Hiền vừa cầm tay đứa nhỏ dí vào người 2 viên cảnh sát. Đứa nhỏ vẫn rống cổ lên khóc. Người hiếu kỳ không thể không nhìn. 2 viên cảnh sát bước sang 1 bên tránh đứa nhỏ hay tránh người đi đường không rõ, và tiếp tục đi về phía trước. Không hiểu họ tiếp tục đi tuần, hay là giả vờ bỏ đi để xem tình hình!! Sau vài câu đe nẹt con nữa, Mẹ Hiền lúc này mới ẵm con lên bước đi. Lúc này chắc đứa nhỏ đã thấm mệt sau khoảng 2 tiếng đồng hồ khóc lóc, nên ngoan ngoãn nằm gục đầu trên vai mẹ, vẫn còn thút thít. Mẹ Mìn rút vài miếng baby wipes đưa cho Mẹ Hiền bảo lau mặt, lau tay cho con đi.

Đứa nhỏ vẫn không chịu ngồi vào stroller, chỉ đòi Mẹ Hiền ẵm. Mẹ Hiền bảo con:
- Phải mà ở nhà là mama nhốt con vào bathroom rồi nha.

Không rõ Mẹ Hiền nói với con hay là nói với Mẹ Mìn.

- Thuơng quá nên hư vậy đó! Lát về kể cho ba nghe X. chuyện này. Ẵm mày kiểu này tao muốn gẫy cái tay tao ra. Điên hết cả người! Thuơng mày quá rồi mày muốn giết mẹ mày như vầy hả con. Mày muốn giết mẹ mày mà...

Mẹ Hiền cứ lập đi lập lại cái câu "mày muốn giết mẹ". Mẹ Mìn đi bên cạnh nghe mà chợt rùng mình! Chắc tại gió lạnh! Có vẻ đôi giày cao gót, lại ẵm con, làm Mẹ Hiền đau chân, nên dáng Mẹ Hiền bắt đầu có vẻ cà nhắc. Mẹ Mìn dừng lại ở một hàng bán kem, thế là mọi người đến ngồi ở một băng ghế nghỉ chân, ăn kem. Đứa nhỏ có kem, tươi tỉnh ngay. Ngó nó ăn kem ngon lành thật đáng yêu làm sao. Con nít nào cũng là thiên thần nhỏ của ba mẹ. Có vài người đi ngang nhận ra đám này nãy giờ quậy từa lưa trên phố nè, nên nhìn nhìn rồi cười cười, rồi bàn tán với bạn họ.

Con nít ngây thơ, mới khóc lóc vật vã đó rồi lại cười đó, như chẳng có chuyện gì vừa xảy ra. Chỉ có Mẹ Mìn vừa bị một phen hú vía lên mây, một ngày không thể quên! Còn Mẹ Hiền thì chẳng biết đang nghĩ gì! Chẳng biết Mẹ Hiền mấy tiếng đồng hồ vừa rồi có lúc nào nhìn ra được đã và đang có đủ loại ánh mắt người ta nhìn vào không. Chẳng biết Mẹ Hiền có nhận ra mức độ nghiêm trọng của những gì vừa xảy ra hay không...

Mô Phật + Amen!

***

--by Tranielle MH
Thursday, November 8, 2012





Mình nói thật nha, ai dạy con thì làm ơn dạy ở nhà! Còn nếu ở nhà lỡ chìu con rồi thì ra đường chìu nó luôn đi. Chứ ở nhà chìu con cho đã, xong rồi một bữa đẹp trời ra đường tự nhiên nổi hứng dạy con! Mình thấy nhiều lắm rồi, không bao giờ work đâu! Chỉ toàn là make a scene ngoài đường ngoài phố thôi chứ chẳng dạy được đứa nhỏ gì cả. :dizzy: Ở nhà mà dạy nó không được thì đừng hòng ra giữa public mà dạy nó được. Ở ngoài đường đông người, đứa nhỏ sẽ luôn luôn khóc lóc cho to để attract attentions từ những người xung quanh xem có ai tới "cứu bồ" cho nó không.

No comments:

Post a Comment