Cá nhà tôi lại đẻ. Hai con chá cha, cá mẹ cực lực canh chừng đàn con, hùng hổ đuổi những con nào tới gần, thậm chí tấn công để dằn mặt. Vậy mà con cá khác cũng đớp được vài con cá con, dù tôi cũng cho chúng ăn vài bận rồi. Có lúc con cá cha đi "wánh nhau", con cá mẹ lùa hết đàn cá con xuống núp bên dưới đáy hồ, giữa những đám bi xanh đỏ, đồ trang trí, rong rêu nhựa giả. Mẹ tôi cứ nhấp nhổm, đứng ngồi không yên, đi ra đi vào xót xa đàn cá con:
- Vớt nó ra đi!
- Rồi, nó ăn 1 con nữa kìa!
- Tao nói mày rồi, vớt cá con ra riêng đi, không thôi 1 hồi không còn con nào hết á!
- Không vớt cá con thì vớt đám cá kia ra đi!
-...
Cả nhà đi tới đi lui một hồi cũng tụm lại hồ cá để phụ 2 con cá cha mẹ canh chừng bầy cá con. Đập tay vào hồ, thả thêm thức ăn, la lối hù doạ (chả biết chúng có nghe thấy không!) Cuối cùng chồng tôi phải chạy ra pet store mua cái đồ divider ngăn hồ cá ra làm 2. An toàn vậy rồi, mà thỉnh thoảng vẫn thấy con cá cha ra oai, chạy tới miếng kiếng divider sửng cồ đòi attack mấy con cá lảng vảng bên kia miếng kiếng.
"Hổ dữ không ăn thịt con", loài thú cũng có tình mẫu tử, phụ tử. Con mẹ (usually) lúc nào cũng bảo vệ con mình khỏi nguy hiểm. Tuy nhiên, cái tình mẫu tử hay phụ tử đó là đặc trưng của từng loài, nó như qui luật của thiên nhiên, như một program được viết sẵn. Nếu như có những loài dù có chết cũng bảo vệ con, như câu chuyện cảm động con vượn cái khi bị bắn thì cũng hú lên những tiếng hú báo động gọi vượn đực về để quăng lại vượn con rồi mới tắt thở "yên lòng nơi chín suối"; thì lại có những loài thà ăn con mình khi nó thấy con nó có nguy hiểm, như hamster; và cả những loài vô trách nhiệm như vịt, cứ đẻ trứng ra lăn lóc rồi tự chúng lớn, đẻ vào ổ gà cho gà ấp giúp. Có những loài như penguin, dù con cái có đi kiếm ăn không về được thì con đực nuôi con, vẫn chung thủy ở vậy suốt đời, không lấy thêm 'vợ' nào nữa. Có khi nào bọn thú 'phạm luật' không ta? Có khi nào có những trường hợp ngoại lệ mà loài người mình không biết, bị qua mắt? Ví dụ như con penguin đực sau khi vợ chết thì phải lòng 1 ẻm khác? In philosophy, Aristotle defined: Humans are Rational Animal. The definition located human within the genus of animals, but differentiated human from animals by the possession of reason. Có lẽ vì con người biết suy nghĩ, có nhiều lí do này nọ cho nên xã hội loài người muôn màu muôn vẻ, không có được cái đặc trưng của loài, 'program' nuôi con ra sao giống như của loài thú (???) Cha mẹ của loài người là tổng hợp các loại cha mẹ của loài thú, không có một luật nào chung, và phong phú hơn nhiều, vì có những trường hợp không bao giờ xảy ra với loài thú cả, chỉ có trong xã hội loài người.
Có cha mẹ thương yêu con, lo cho con hết lòng;
có cha mẹ không thương con;
có cha mẹ abuse con cái;
có cha mẹ vô trách nhiệm bỏ bê con cái;
có cha mẹ không ăn con, nhưng bán con;
có cha mẹ không bán con, nhưng ép gả con để kiếm chút lợi lộc;
có cả những cha mẹ mang 1 lúc trong mình nhiều "loại" cha mẹ, vừa là người thương con, mà cũng vừa là người bán con (yêu ghét không đồng đều); etc.
Dĩ nhiên, ai cũng có lí do vì sao mình làm vậy, dù nói ra hay không thì cũng phải có lí do. Dù là tình cảm là sự tự nguyện, không ép buộc được; cho dù đó là giữa cha mẹ với con cái, nhưng chuyện đứa thương ít, đứa thương nhiều, cha mẹ thương đứa này hơn đứa kia là chuyện thường trong mỗi gia đình không có gì lạ. Có cả tỉ lí do để giải thích. Nhưng thường cha mẹ loài người có 1 câu rất chung "cha mẹ muốn tốt cho con". Suy ra, dù có tỉ tỉ lí do gì, thì đó cũng là sự bảo vệ của cha mẹ với con cái khỏi "nguy hiểm", bao gồm tỉ tỉ thứ có cả giàu nghèo, sướng khổ! Cha mẹ nghèo khó quá phải đem con đi cho người khác, hay các bà mẹ teenagers không có khả năng nuôi con phải cho người ta adopt con mình (vì không muốn phá thai) thì không bàn tới. Loại luôn chị Dậu trong Tắt Đèn của Ngô Tất Tố ra.
Sáng nay đọc Yahoo! News về những người bên VN bán con, bán cháu cho người nước ngoài làm con nuôi, tôi hơi nghẹt tim tí xíu (dù chuyện này biết lâu rồi, không phải lần đầu tiên tôi nghe! Tôi còn personally biết 1 người cho 4 đứa con của mình cho người nước ngoài làm con nuôi, rồi she ở VN lỏng nhỏng đi chơi, xài tiền con gởi về, cứ như single woman chưa có gia đình!) Nhưng sao khi đọc tôi vẫn thấy sao họ tàn nhẫn quá, chỉ vài trăm dollars mà sao người ta đành đoạn để lương tâm và đạo đức bị đè bẹp! Nhưng ngẫm lại, lương tâm là gì, và đạo đức là khỉ khô gì khi cái nghèo cái đói nó cứ đeo bám dai dẳng như một lời nguyền, nó cứ đeo bám từ đời ông tới đời cha, sang đời con, đến tận đời cháu chít chúc chắc! Lương tâm và đạo đức có giúp cho người ta giàu lên, đổi đời được đâu mà phải giữ! "Không ai giàu ba họ, không ai khó ba đời", nhưng câu nói đó cũng chỉ để an ủi, vỗ về, xoa đầu kẻ nghèo kiểu như "tiền không mua được hạnh phúc". Với người giàu, với chúng ta ở nước ngoài, $450 dollars chả nhiều gì, nhưng với gia đình nghèo khó bên VN, đó có thể là lương 1 năm của họ.
Thú vật không bán con, vì chúng không cần tiền. Đơn giản có vậy! Ngẫm nghỉ lại thì xưa nay người nghèo vẫn bán con đó thôi, nhưng xã hội có lên tiếng buộc tội họ đâu. Trong khi mình là đứa nào mà dám lộng ngôn lên tiếng!
***
by Tranielle MH
Friday, April 25, 2008
No comments:
Post a Comment