Monday, April 6, 2015

Pathological Liar

mình không discuss about her, mình nói về cái bệnh nói láo

Người ta "diagnosed" Casey Anthony bị "bệnh" Pathological Liar. Bệnh này không phải là genetic, mà là do học được từ môi trường sống, và học từ khi rất nhỏ, học lâu ngày riết thành 1 thói quen; hễ nói ra thì toàn là nói láo. Họ nói láo đến độ lương tâm không còn biết cắn rứt, họ không care tới cảm giác hay cảm xúc của người khác, họ cũng chẳng màng đến hậu quả của việc nói láo là gì. Cái này mình thấy giống giống bịnh chửi thề. Nhiều người mở miệng ra là chửi, nói 1 câu 10 chữ thì hết 6-7 chữ là chửi thề trong đó, chửi mọi lúc mọi nơi, chửi xong mới biết mình vừa chửi trước mặt con nít. Có người còn care, còn sợ chửi trước mặt con nít chứ có nhiều người chả care, họ còn nghênh ngang tự cho họ cái quyền tự do văng tục rồi thách thức "làm gì tao?" Tuy chửi thề cũng tai hại, nhưng không đến nỗi tai hại bằng nói láo này. Bệnh nói láo này hơi khác khác bệnh nổ (tự nhiên tui nhớ Trung Lựu Đạn của gtp). Bệnh nổ đôi khi không làm hại chết ai (hại đời người khác thì maybe có). Nhiều khi mình còn thấy bệnh nổ funny, nhưng bệnh nói láo như nàng Casey Anthony này thì... quá sức tai hại! Mình chưa thấy ai đi chữa bệnh nổ hay bệnh chửi thề. Ngay cả bệnh nói láo nào giờ cũng không nghe thấy ai đi chữa trị. However, Pathological Lying is a psychological problem, a mental sickness. To treat this symtom, patient must only be supervised under a psychiatrist.

Một trong những bài học đầu tiên của con mình từ khi còn bé là không được nói xạo, không được nói láo! Đứa nào nói láo là chết với mẹ mìn! Con nhà mình bị vài lần rồi, nói láo bị mẹ mìn phát hiện thế là tiêu. Bị phạt mạnh tay vài lần là tụi nhỏ sợ. Nhưng mục đích phạt của mình không phải là bắt con phải sợ mẹ hay là sợ roi mây. Khi con mình còn nhỏ, mình chỉ tập cho con không được nói láo bằng hình phạt, nhưng khi con lớn hơn, biết suy nghĩ, biết tư duy, mình chuyển sang dạy con suy nghĩ rằng không trung thực là 1 tính xấu. Con mình con gái nên dễ lắm, cứ dạy ra rả nhồi vô óc ẻm rằng "1 cô gái đẹp thì phải đẹp từ bên ngoài lẫn bên trong". hị hị... Ngay cả significant other của mình cũng thế, thà là không nói gì cả, he has all his right to remain silent. Just tell me he wants to keep it for himself, and I'm ok (I might or might not find out more on my own, depend on my mood). However, once he's decided to tell me, he must tell the truth. I don't accept any lie. Đối với người lớn như ba má chú bác cô dì này nọ thì mình không thể làm gì được, nhưng mà chồng con thì mình sẵn sàng mạnh tay nhá... :D :chair:

***

by Tranielle MH
Fri Jul 08, 2011

Child labour

Child labour

Child labour is illegal in some countries. Những nước đó thường là những nước phát triển, đặt human right on top of everything! Right? Everyone knows this.

Những đứa nhỏ đi làm models, đóng phim etc. still got paid, cũng phải làm mệt vậy! But they don't consider this is a type of working. So being a kid model, a young actor/actress, young singer etc. is not child labour, not illegal. On the contrary, many people dream about their kids being a performer nữa! They feel so proud if their kids is one of those!

Nhiều đứa nhỏ không đi làm but suốt ngày bị ba má bắt ép đi thi hoa hậu, thi model, đi casting etc. tùm lum, cũng mệt vậy! But, that is not considered to be child labour neither!

Well, of course movies & television shows still need babies and young kids. The entertainment industry for kids still have to have kids (like Sesame Street).

So here are the differences:
- "child labour" is illegal but "child work" is not.
- Well, maybe the environment of where the kids are making money make the difference??? Đi đóng phim, làm model, làm ca sĩ thì sạch sẽ và sang trọng hơn, được trả nhiều tiền hơn nên consider legal! Còn đi bán vé số, lụm bọc nylon, đi làm trong hãng xưỡng không có sang bằng, được trả ít tiền hơn, chỗ làm việc có thể dơ hơn nên consider to be illegal?? Mệt thì chưa chắc bên nào mệt hơn bên nào à nha!

So, nếu mấy đứa nhỏ ở mấy nước nghèo đi làm trong mấy hãng xưỡng mà được trả nhiều tiền ngang ngửa với đi làm model, singer, actor, chỗ làm sạch sẽ sang trọng thì sẽ là legal chứ hả??? :D

kakkaka... thôi, nhảm nhiêu đó thôi, tui dzìa! :bye:

***
Tuesday, 9/21/10

Chia tay

Chia tay

Cha mẹ chia tay đã là 1 mất mát cho con. Thay vì tối về gặp mặt đủ 2 ông bà thì bây giờ chỉ có 1. Còn người kia thì phải đợi tới cuối tuần hay có khi cuối tháng!! Cho dù khi 2 ông bà lúc còn ở chung, buổi tối gia đình không có activity gì nhiều, không gặp mặt nhau nhiều, nhưng ít ra đám con vẫn somewhat có cảm giác đầy đủ cha mẹ trong nhà, khi cần gì có thể réo ngay. Ông bà chia tay rồi, có khi con cần gì cũng không thể gọi phone ngay cho người kia, vì thế này thế nọ, phải chờ tới khi gặp mặt nhau mới được nói!!! Người kia ở riêng cần gì cũng không thể gọi phone tới nhà ex-spouse kiếm con, vì ex-spouse không cho phép gọi tới!

Hai ông bà cắn đắng nhau, 2 ông bà thỏa mãn cái ego của mình, nhưng đám con là người lãnh đủ. Con cần uniform đi học, bà vợ mua, đưa cho ông chồng cũ cái receipt để lấy lại 60%. Ông chồng cũ coi thì thấy bà vợ cũ mua 10 cái áo, 10 cái quần! Ông reason: nó chỉ cần 5 bộ, thế này là bà ăn gian, khi ông đưa tiền thì bà sẽ return 5 bộ! Bà hời! Thế là... có chiện. Mà chiện xứ không xong thì lại tới luật sư, rồi ra tòa!

rồi sau đó, ba đám nhỏ bảo: tại sao mỗi lần ba pick up con thì con mặc quần áo cũ, mang vớ rách. Quần áo mới đâu? Con bảo: má đưa thế này ! Thế là lại có chuyện, tại sao ông trả tiền uniform cho con mà con tới với ông thì mặc đồ rách! Thế là sau này bên nhà ông có riêng 1 số đồ của con! Khi con tới với cha thì mặc đồ rách. Tới nhà cha thì mặc đồ nguyên! Khi con về với mẹ, thì thay ra lại cái áo rách mà về! Cho nó mặc áo nguyên ông mua về thì bà sẽ giữ áo nguyên, lại giao con với áo rách, thì ông lại cứ phải tốn tiền đi mua đồ khác!!! Thôi thì tụi bây chịu khó thay ra thay vào! :dizzy:

***

by Tranielle MH
Thu Aug 06, 2009

Daddy's little girl ...

Có những người cha, rất chi là thương con gái. Tôi nhớ có 1 lần, 2 đứa bạn gái của tôi ngồi cãi với nhau: Con gái gần cha hơn hay gần mẹ hơn!!! Ta nói, 2 đứa bạn tôi cãi sanh tử, mà vẫn bất phân thắng bại, bởi hoàn cảnh 2 nhà khác nhau! 1 đứa thì là con gái út, her dad có her ở tuổi bốn mí gần 50, thì bảo là con gái thân với ba hơn! She lên tới đại học rồi mà ông già vẫn còn thích đưa đón con gái đi học nên 20 tuổi mà cô nàng vẫn không cần lấy driver license. Her dad bận thì có her bf chở đi. 1 đứa kia là con gái giữa trong 1 bầy anh chị em, thì bảo con gái thân với mẹ hơn, she không thể nào nói chuyện với her dad được! her dad hay mắng chửi vợ con, ngang bướng không bao giờ chấp nhận mình sai, he luôn luôn đúng!

Nhìn những hình ảnh người cha walk con gái down the isle, giao cho chú rể thật xúc động! Rồi con gái và cha dance cùng nhau trong ngày cưới, mới hay đứa con bé bỏng của mình ngày nào nay đã thật sự lớn! Cô tôi cũng hay nói tôi kiếm con trai đi, bởi con gái chỉ thương cha thôi, con trai nó mới thương mẹ. She nói hồi đó ông nội thương đám con gái trong nhà lắm. Tướng ông nội tôi cao to (lai Pháp mà) nên mỗi lần bà nội cầm roi đòi đánh đám con là ông nội tôi cũng đứng chận ngay cửa ra vào, miệng cũng la hét to lắm, nhưng mắt thì nháy đám con. Ông đứng dạng 2 chân ra, đám con chui ở dưới chạy ra khỏi nhà biến mất tiêu hết, còn bà nội thì bị ông chận ngay cửa không đuổi theo được. :| Hình như đa số thì những người cha luôn calm, luôn hiền, luôn là good guys binh vực con, trời có sập thì mấy ông vẫn calm và bình tĩnh, đám con muốn gì thì cứ nhè bố mà xin. Còn mấy bà mẹ hình như luôn đóng vai bad guy, luôn la con, luôn say No mỗi khi con xin xỏ!! Có bữa chồng tui chở bé 2 đi chơi, xong lúc về thấy mấy cái games, tui hỏi thì he nói: - Oh rẻ mà! tới chừng tui check receipts thì... má ơi, hai trăm mấy chục đồng!!! :angry1: Hồi đó, he cứ nói: - Có 1 đứa con, hỏng thương nó thì thương ai! Bây giờ thì he sửa lại: - Con tui mà tui hỏng thương sao được! He ghét nhất là tôi mua đồ trừ hao cho con :D He bị ám ảnh hồi xưa nghèo, his mom mua cái áo, đôi dép rộng thùng thình 3 năm sau mặc vẫn còn vừa :D Thà mua vừa vặn cho con, 2 tuần sau nó chật thì he cũng ok, mua cái khác! Lúc sanh bé 3, ai cũng nói tụi tôi vậy cũng đỡ, tiết kiệm tiền, lấy đồ bé 2 cho bé 3! Nhưng tôi nói đâu có :( Ông xã tui bắt mua toàn bộ đồ mới, he hỏng thích bé 3 mặc đồ thừa! Với lại hồi bão Katrina, tôi cũng đem donate hết đồ của bé 2, vì nghĩ không sanh nữa, và cũng vì he không thích cho đứa sau bận lại even nếu là con gái. Plus, con bé 2 nó mặc qua rồi thì rách, dơ dữ lắm. Cả cái carseat mà nó cũng làm tùm lum tà la :D It's funny to see con gái bị đau gì đó, xong nó tới nhõng nhẽo với ông già tía: - Daddy, kiss my boo-boo! Nó bị đau ở mông thì cũng vạch mông ra đòi ba nó kiss boo-boo! :D Còn nhỏ thì ok, enjoy được chứ lớn rồi thì cả cha lẫn con đều hỏng dám :mrgreen: Con bé 2 bây giờ chỉ thích daddy tắm cho nó nên tui đỡ mệt! :D

Không có gì sweet hơn khi thấy những người đàn ông cho con bú, thay tả cho con, dỗ con nín khóc :wub: Không có gì sweet bằng hình ảnh những người cha an ủi, động viên con mình, ôm con vào lòng. Thật là bao la khi 1 ông già 60 tuổi... đi mua băng vệ sinh cho đứa con gái vừa trở thành thiếu nữ! Hay là cảnh 1 ông bố chạy lung tung trong mall hỏi cùng phường khắp phố chỗ nào bán Proactive, 1 sản phẩm trị mụn để ông mua cho con mình! tôi cười thật đã đời với "Meet the parents", nhưng thấy ghen tỵ với cô ta quá chừng chừng vì tôi chả có ai protect mình :| Coi cái commercial của T-mobil "Fav-5", about thằng bf tới nhà picks gf up, ngồi nói chuyện với gf's daddy bị ông già đe nẹt mà thấy... how cute! tưởng tượng ra 10 năm nữa thôi chồng tui chắc cũng sẽ y chang vậy! :D he nói he sắm 2 cây súng, ngồi trước cửa canh con gái :lol:

Cha và con gái -- How sweet! :|

***

by Tranielle MH
Tue Jun 02, 2009

carousel (VN)

Mỗi khi con bé Hai thấy cái carousel, là nó nhãy cẫng lên la làng: "mommy mommy, daddy daddy", tay thì nó cứ níu lấy quần áo ba mẹ. Ngón tay của bàn tay kia thì chỉ thẳng vào cái carousel đèn đóm chớp chớp, nhấp nháy đủ màu! Những lúc như thế này, đôi mắt con bé tự nhiên to ơi là to, không còn là mắt hí đặc trưng muôn thuở nữa! 2 con mắt mở to tròn, sáng rỡ như 2 cái đèn pha trước xe hơi. Con bé đang chờ đợi với tràn trề hy vọng là ba mẹ sẽ đồng ý cho nó leo lên cái carousel. Những Kodak moments như lúc này là những lúc con bé trở nên ngoan ngoãn nhất trần đời! Biểu làm gì cũng làm hết. Biểu ăn, là nó ăn vô cùng lẹ, mặc dù bình thường mà biểu nó ăn món này thì thế nao nó cũng ỏng ẹo chê hành, chê green! Nhưng những giây phút quí báu này chỉ xuất hiện với điều kiện duy nhất: là hứa cho nó đi cái ride! Thử mà ba mẹ nói không đi, nhìn cái mặt nó thiểu não, xệ xuống, đôi mắt buồn so... (Tập đi con, mai mốt lớn dần dần thì con sẽ gặp cảm giác này dài dài, khi con mơ mộng quá thì con sẽ dễ bị vỡ mộng!!), rồi thì con bé trở nên ủ rũ, chậm chạp! Nó ngồi ngay đó mà nó có nghe ba mẹ nói gì đâu! Tai nó đang bận nghe nhạc, thả hồn theo cái carousel xoay vòng tròn. Tất cả giác quan con bé đều dồn về hết cái ride kia rồi. Nếu hỏi con bé chọn giữa đi merry-go-round hay là uống nước cranberry của daddy (món này con bé khoái lắm à), thì con bé ngồi suy nghĩ căng thẳng lắm! (Biết mà con, đâu có dễ, sự chọn lựa nào cũng khó khăn cả), và rồi cuối cùng thì chọn đi merry-go-round! Dám dũng cảm hy sinh ly nước cranberry! :lol:

Chỉ có $2 cho 1 cái ride. Chỉ có $2 thôi mà có thể mang lại được hạnh phúc và vui vẻ cho con bé, trong khi có khi cầm trong tay bao nhiêu bạc triệu cũng không thể làm 1 người lớn vui vẻ! (Ai chê chứ tui có vài triệu tui vui lắm á! :pray: )

Tuy nhiên, nó không thể là thứ con bé mong đợi, ham thích nữa nếu như con bé không thật sự yêu thích nó, hay là nếu như con bé đòi là được hoài! Nếu con bé đi cái ride này mỗi ngày xem, nó sẽ chán ngấy, và rồi nó sẽ không thể nào hiểu được tại làm sao mà những đứa con nít khác lại đam mê, lại khoái đi cái ride vớ vẩn kia đến thế kia vậy! $2, không nhiều nhưng đôi khi chúng tôi vẫn phải nói Không "Because you were being bad." ("tại vì con không ngoan!") Chỉ có $2 bạc lẻ thôi để nghe con bé hứa thật là ngọt: "Mom, I'll be a good girl! Mom, I love you, you're the best!" ("con hứa sẽ ngoan. Mẹ ơi, con yêu mẹ, mẹ là nhất!" (xạo y hịt cha nó! :flirt: )

Chỉ có $2 bạc lẻ, mà con bé thì vui vẻ sung sướng tại vì nó được cái nó muốn! Tôi thì được làm người mẹ tuyệt vời nhất trong mắt con! :kl: Nhưng mà cái quan trọng hơn là tôi có thể điều khiển con bé ăn gì uống gì, làm bất cứ cái gì theo ý tôi mà nó vẫn phải vui vẻ làm theo! :lol: Ai cũng vui, ai cũng có lợi! Đơn giản nhưng đang giỡn thế thôi! :P

kakakka ....

***
Monday, May 4, 2009

carousel

Everytime she saw the carousel, she jumped up and down: "mommy mommy, daddy daddy" while her hand pulling our clothes, and her finger pointed right to the spinning flashing colorful carousel. Her eyes at these moments were no more chinky, they were open big and bright, like two highbeam lights on our cars, she was waiting with lots of hope for our response. These Kodak moments were when she could be the most good and best behave girl on Earth. She would do exactly what we told her to do. She would eat really really fast, even if usually she dídn't like that food at all. But it only happened if and only if we promised to let her get on that carousel! When we said No, a serious disappointed look presented on her face and her eyes (yes baby, it's always be the end result of a misplaced hope!); then she slowed everything down! She sat there but she couldn't hear what we said because her ears were too busy with the music from the carousel. All her attention was fully stay with that ride. If we asked her to choose between merry-go-round or daddy's cranberry tea (which she really liked), she thought really hard, (I know babe, it was a dilemma), and she finally chose merry-go-round, and never touch daddy's tea!

$2 for one ride. Only $2 could bring her happiness while million dollars still cannot buy an adult's happiness. However, it wouldn't be her excited long for thing any more if she doesn't really really want it, or if she got it too easy and often. If she got it everyday, she would get bored of it, and sometimes she would never understand why those kids have to be so excited and fasinated about to get on that ridiculous ride. $2, not much but sometimes we had to say no "Because you were being bad." Only $2 just to hear her sweetest promise: Mom, I'll be a good girl! Mom, I love you, you're the best!

Only $2, she was happy, because she got what she wanted. I could also be the greatest mom in her eyes, BUT I could also totally control her in the way that I wanted! Everyone was happy. Just so simple like that! kakakka .... :lol: :lol:

***
Tuesday, November 11, 2008

bảo vệ con

bảo vệ con

Cá nhà tôi lại đẻ. Hai con chá cha, cá mẹ cực lực canh chừng đàn con, hùng hổ đuổi những con nào tới gần, thậm chí tấn công để dằn mặt. Vậy mà con cá khác cũng đớp được vài con cá con, dù tôi cũng cho chúng ăn vài bận rồi. Có lúc con cá cha đi "wánh nhau", con cá mẹ lùa hết đàn cá con xuống núp bên dưới đáy hồ, giữa những đám bi xanh đỏ, đồ trang trí, rong rêu nhựa giả. Mẹ tôi cứ nhấp nhổm, đứng ngồi không yên, đi ra đi vào xót xa đàn cá con:
- Vớt nó ra đi!
- Rồi, nó ăn 1 con nữa kìa!
- Tao nói mày rồi, vớt cá con ra riêng đi, không thôi 1 hồi không còn con nào hết á!
- Không vớt cá con thì vớt đám cá kia ra đi!
-...

Cả nhà đi tới đi lui một hồi cũng tụm lại hồ cá để phụ 2 con cá cha mẹ canh chừng bầy cá con. Đập tay vào hồ, thả thêm thức ăn, la lối hù doạ (chả biết chúng có nghe thấy không!) Cuối cùng chồng tôi phải chạy ra pet store mua cái đồ divider ngăn hồ cá ra làm 2. An toàn vậy rồi, mà thỉnh thoảng vẫn thấy con cá cha ra oai, chạy tới miếng kiếng divider sửng cồ đòi attack mấy con cá lảng vảng bên kia miếng kiếng.

"Hổ dữ không ăn thịt con"
, loài thú cũng có tình mẫu tử, phụ tử. Con mẹ (usually) lúc nào cũng bảo vệ con mình khỏi nguy hiểm. Tuy nhiên, cái tình mẫu tử hay phụ tử đó là đặc trưng của từng loài, nó như qui luật của thiên nhiên, như một program được viết sẵn. Nếu như có những loài dù có chết cũng bảo vệ con, như câu chuyện cảm động con vượn cái khi bị bắn thì cũng hú lên những tiếng hú báo động gọi vượn đực về để quăng lại vượn con rồi mới tắt thở "yên lòng nơi chín suối"; thì lại có những loài thà ăn con mình khi nó thấy con nó có nguy hiểm, như hamster; và cả những loài vô trách nhiệm như vịt, cứ đẻ trứng ra lăn lóc rồi tự chúng lớn, đẻ vào ổ gà cho gà ấp giúp. Có những loài như penguin, dù con cái có đi kiếm ăn không về được thì con đực nuôi con, vẫn chung thủy ở vậy suốt đời, không lấy thêm 'vợ' nào nữa. Có khi nào bọn thú 'phạm luật' không ta? Có khi nào có những trường hợp ngoại lệ mà loài người mình không biết, bị qua mắt? Ví dụ như con penguin đực sau khi vợ chết thì phải lòng 1 ẻm khác? In philosophy, Aristotle defined: Humans are Rational Animal. The definition located human within the genus of animals, but differentiated human from animals by the possession of reason. Có lẽ vì con người biết suy nghĩ, có nhiều lí do này nọ cho nên xã hội loài người muôn màu muôn vẻ, không có được cái đặc trưng của loài, 'program' nuôi con ra sao giống như của loài thú (???) Cha mẹ của loài người là tổng hợp các loại cha mẹ của loài thú, không có một luật nào chung, và phong phú hơn nhiều, vì có những trường hợp không bao giờ xảy ra với loài thú cả, chỉ có trong xã hội loài người.

Có cha mẹ thương yêu con, lo cho con hết lòng;
có cha mẹ không thương con;
có cha mẹ abuse con cái;
có cha mẹ vô trách nhiệm bỏ bê con cái;
có cha mẹ không ăn con, nhưng bán con;
có cha mẹ không bán con, nhưng ép gả con để kiếm chút lợi lộc;
có cả những cha mẹ mang 1 lúc trong mình nhiều "loại" cha mẹ, vừa là người thương con, mà cũng vừa là người bán con (yêu ghét không đồng đều); etc.

Dĩ nhiên, ai cũng có lí do vì sao mình làm vậy, dù nói ra hay không thì cũng phải có lí do. Dù là tình cảm là sự tự nguyện, không ép buộc được; cho dù đó là giữa cha mẹ với con cái, nhưng chuyện đứa thương ít, đứa thương nhiều, cha mẹ thương đứa này hơn đứa kia là chuyện thường trong mỗi gia đình không có gì lạ. Có cả tỉ lí do để giải thích. Nhưng thường cha mẹ loài người có 1 câu rất chung "cha mẹ muốn tốt cho con". Suy ra, dù có tỉ tỉ lí do gì, thì đó cũng là sự bảo vệ của cha mẹ với con cái khỏi "nguy hiểm", bao gồm tỉ tỉ thứ có cả giàu nghèo, sướng khổ! Cha mẹ nghèo khó quá phải đem con đi cho người khác, hay các bà mẹ teenagers không có khả năng nuôi con phải cho người ta adopt con mình (vì không muốn phá thai) thì không bàn tới. Loại luôn chị Dậu trong Tắt Đèn của Ngô Tất Tố ra.

Sáng nay đọc Yahoo! News về những người bên VN bán con, bán cháu cho người nước ngoài làm con nuôi, tôi hơi nghẹt tim tí xíu (dù chuyện này biết lâu rồi, không phải lần đầu tiên tôi nghe! Tôi còn personally biết 1 người cho 4 đứa con của mình cho người nước ngoài làm con nuôi, rồi she ở VN lỏng nhỏng đi chơi, xài tiền con gởi về, cứ như single woman chưa có gia đình!) Nhưng sao khi đọc tôi vẫn thấy sao họ tàn nhẫn quá, chỉ vài trăm dollars mà sao người ta đành đoạn để lương tâm và đạo đức bị đè bẹp! Nhưng ngẫm lại, lương tâm là gì, và đạo đức là khỉ khô gì khi cái nghèo cái đói nó cứ đeo bám dai dẳng như một lời nguyền, nó cứ đeo bám từ đời ông tới đời cha, sang đời con, đến tận đời cháu chít chúc chắc! Lương tâm và đạo đức có giúp cho người ta giàu lên, đổi đời được đâu mà phải giữ! "Không ai giàu ba họ, không ai khó ba đời", nhưng câu nói đó cũng chỉ để an ủi, vỗ về, xoa đầu kẻ nghèo kiểu như "tiền không mua được hạnh phúc". Với người giàu, với chúng ta ở nước ngoài, $450 dollars chả nhiều gì, nhưng với gia đình nghèo khó bên VN, đó có thể là lương 1 năm của họ.

Thú vật không bán con, vì chúng không cần tiền. Đơn giản có vậy! Ngẫm nghỉ lại thì xưa nay người nghèo vẫn bán con đó thôi, nhưng xã hội có lên tiếng buộc tội họ đâu. Trong khi mình là đứa nào mà dám lộng ngôn lên tiếng! :D Những gia đình nghèo ngày xưa (China) bán con làm đầy tớ, làm kẻ hầu gái, tiểu đồng cho nhà giàu từ bé xíu. Dù sao đi nữa thì ngoài việc giúp được cho cha mẹ số tiền mọn, thì dù là bọn nhỏ có đi làm đầy tớ đi nữa thì chúng cũng có cái ăn cái mặc đầy đủ, cũng được sướng hơn là ở với cha mẹ nghèo khổ, cơm không có ăn, áo không có mặc. Huống chi bây giờ là đi làm con nuôi ở một gia đình giàu, lại ra nước ngoài hưởng cuộc sống văn minh, tốt đẹp, được học hành, được sống đúng với tuổi thơ. Ở với cha mẹ nghèo, biết có được ăn học không, hay là phải đi móc bọc nylon, đi bán vé số, đi xin ăn, đi làm xiếc, đi bán thân, đi làm đủ thứ! bán tuổi thơ và cuộc đời cho đồng tiền để giúp cho cha mẹ, nhưng rồi cũng sẽ có 1 tương lai lại tăm tối và thúi hoắc như cái ống cống, như đống rác cao ngút??! Nghèo vẫn hoàn nghèo, không ngóc đầu lên nổi! Còn khi làm con nuôi người nước ngoài, khi chúng lớn lên, chúng lại quay về giúp đỡ gia đình khá lên! Suy cho cùng thì những người cha, người mẹ, người bà này đâu có giết hại gì ai!!! Họ vừa giúp cho những gia đình hiếm con có cơ hội được làm cha mẹ, vừa bảo vệ và giúp cho con cháu họ (và cả gia đình họ sau này) thoát khỏi cái nghèo để có một tương lai tốt đẹp hơn! Thế thì có gì là xấu, có gì là không tốt nhỉ!!! :D

***


by Tranielle MH

Friday, April 25, 2008

Friday, April 3, 2015

nhận quà...

Khi còn yêu nhau, tiền anh tiền em riêng biệt thì ít ai tiếc tiền, cứ hễ nàng được tặng quà là nàng hí hửng, khoái chí cười tít mắt. Quà càng đắt tiền càng khoái thì phải, có lẽ giá trị của 1 người con gái được đánh giá bằng giá trị của những món quà. Cứ so sánh với nhau giữa đám bạn gái, đứa nào được quà đắt tiền nhất hẳn sẽ hãnh diện nhất !?? Nhưng một khi mà gộp tiền 2 người vào chung với nhau rồi, mỗi lần nhận được quà đắt tiền, mấy bà thường có xu hướng tiếc tiền lắm.
- Phí phạm quá, ngần này tiền mua được cả chục hộp sữa cho con!
- Thôi đừng tặng hoa cho em, phí tiền lắm. Tặng em bó rau muống hay bó cải làng cho thực tế!
- Vớ vẩn thế, dư tiền à!?
- Trời ơi mua cái gì mà đắt thế, đem trả ngay!
- Sao không mua cho em cái xyz mà mua hoa làm gì?
- Xa xỉ!
- ....

Lão chồng ngồi im ru. Buồn? Thất vọng? Bó hoa là message của tình yêu. Cứ tưởng người nhận quà sẽ vui sướng, khen ngợi, mừng rỡ, rồi cảm ơn tấm lòng của chồng mà ban thưởng cho chồng cái gì gì đó. Hóa ra bể dĩa cả. Hỏng cả! Bà vợ xót tiền, xót món quà xa xỉ đắt tiền không đáng giá của nó nên cau mặt đành hanh.

Bên mình có 1 radio station có cái chương trình Phone Taps, someone requests radio station to make prank calls to an unsuspecting friend or relative. Sáng nay, có bà vợ biết chồng có tật tiếc tiền nên nhờ radio lừa chồng. Sinh nhật 50 tuổi của ông, có 1 service gọi chúc mừng theo đơn đặc hàng của bà vợ. Birthday service guy hát 1 bài vớ vẩn chúc mừng sinh nhật, nói vài câu tào lao lãng xẹt, xong hỏi ông thích không, ông có enjoy không. Ông chồng cười, khoái, bảo thích này nọ. They hung up. Bà vợ gọi lại cho ông chồng, hỏi chồng thích không, chồng bảo thích. Vợ bảo, thế thì được rồi, vì em bỏ ra $300.00 for this service, nên anh thích là em vui. Ông chồng nghe giá tiền xong, la vợ tùm lum, bắt vợ gọi dịch vụ đòi tiền lại nói dối rằng ông bị disconnected giữa chừng, she should request for a refund of $300.00. "Service guy" gọi vào, 3 mặt 1 lời, bảo ông có nói "goodbye" mà, ông nghe hết mà, không trả tiền lại. Ôi thôi ông chửi um lên. The radio guy knew where this husband's soft spot was, cứ châm dầu vào lửa chọc cho ông điên lên. Ông càng nổi giận, càng chửi bậy, càng mạnh miệng nói những lời rất ... khó nghe.

Mình là người nghe nên thấy rất vui, cười muốn điên. Nhưng ngẫm lại thấy cũng buồn buồn!!!

Người chồng có tánh thích mua đồ sang sang, mắc mắc cho vợ, để thể hiện tấm lòng mà vợ không nhận, mấy ông giận lên đem cho người khác thì vợ chỉ nước nước tức chết nhá. Bởi cho tình nhân, không phải tiền chung, thì dĩ nhiên tình nhân sẽ hớn hở, khen nức nở: ôi tuyệt quá, đẹp quá, anh dễ thương ghê, yêu anh quá, anh number one, rồi kèm theo vài cái hôn, biết đâu sau đó là phần thưởng hậu hĩnh. Đàn ông mà, ai chả muốn làm người hùng trong mắt người đẹp. Đã bỏ ra 1 số tiền lớn đầu tư thì ai chả mong chờ được thu vào cho nó xứng đáng.

Một người bạn cũ hôm nọ than thở với vợ chồng mình, mua cái gì cho vợ cũng không thể làm vợ vui. Thấy vợ ngắm nghía đôi Uggs, hắn đi mua đôi Uggs, về vợ cũng chê. Thấy vợ ngắm cái Coach, hắn đi mua cái Coach, về cũng bị chê mua mắc thế, chỗ khác onsale rẻ hơn. Thấy có dư tiền, hắn đưa vợ $400 xài chơi, bị vợ hỏi "làm chuyện gì bậy bạ mà bây giờ tốt thế?" Rãnh rãnh hắn ra mall mua cái handbag LV tặng vợ, cũng bị vợ chê. Thấy hắn bức xúc, mình bảo thôi đem cái LV qua đây tui lấy giùm cho, tui sẽ cảm ơn hắn. :D Đó, thấy chưa, mình nói đâu có sai. Đâu cần chi xa xôi đâu. Hắn mà đem cho mình cái giỏ LV thì hắn muốn mình nói hắn đẹp trai như tài tử HK mình cũng chả ngượng mồm. :D Mà thật ra nghe hắn kể tội vợ, mình cũng nhột nhột lắm!! Mình cũng phạm lỗi này hoài, không bỏ nổi! Nên ông chồng cứ than chẳng biết mua gì cho vợ, vì mua cái gì vợ cũng chê. :D Mà nói thật nhá, mấy cái hoa delivery nó mắc như quỷ, mỗi lần nhận cũng xót ruột thấy mụ nội luôn! Ra chợ farm mua rẻ hơn nhiều ... :gap: :lol:   Đã cố gắng sửa lắm rồi đó, bỏ từ từ, bớt nhiều rồi; nhưng bệnh kinh niên khó chữa hẳn! :lol:  Nhưng nghe hắn kể xong thì thấy tội chồng mình hơn, bởi hắn còn dám thổ lộ ra, nghĩa là nói xong chắc hắn cũng nhẹ đi cõi lòng đôi chút. Còn chồng mình chắc bị dồn ứ lâu lắm rồi chắc còn khó chịu hơn!!! Bởi vậy mới thấy thương chồng chịu nhịn giỏi. :kl:

Ông chồng đã tốn 1 số tiền nhiều mua quà tặng vợ chỉ để thể hiện tình yêu của ông, chỉ để mong vợ được vui vẻ. Dù sao tiền cũng đã mất đi rồi, thà là bà vợ giả vui để ít ra có ít nhất 1 người, là ông chồng, được vui. Còn hơn là đã mất nhiều tiền mà chả ai vui, gia đình còn hục hặc.


thôi kệ đi, cuộc đời ngoài bánh mì và rau muống ra, chúng ta cần hoa hồng nữa cho nó thơm tho, dịu dàng, lãng mạn...

***

--by Tranielle MH
Thursday, 3/9/2011

Mẹ Hiền...

Hai bà Mẹ Mìn với Mẹ Hiền dắt 2 đứa con gái đi dạo. Cả 2 đứa trẻ con đều ở tuổi terrible 2. Mẹ Hiền tự hào bảo:
- Tui hả, rất dễ với con. Con tui muốn gì tui cũng chìu. Nó muốn gì cũng được. Tui không thích khó khăn với con.

Mẹ Hiền thao thao bất tuyệt về sự chìu chuộng con hết mực của mình. Mẹ Mìn không hề ý kiến gì, chỉ lắng nghe Mẹ Hiền nói. Phụ huynh này rất thuờng hay disagree với cách dạy con của phụ huynh nọ. Chuyện rất thường. Dù là cách dạy dỗ khác nhau, nhưng cha mẹ nào cũng yêu con và cũng muốn show với con là mình rất thuơng con. Mẹ Mìn hay Mẹ Mìn hiền cũng muốn cái tốt nhất cho con, nhưng tùy theo tính mỗi người mà cái tốt ấy nó là cái gì.

Mẹ Mìn đẩy con trên double stroller, dư 1 chỗ, nên kêu Mẹ Hiền để con gái lên luôn. Mẹ Hiền không có mang theo stroller. Đứa bé gái con Mẹ Hiền không chịu lên stroller, không chịu đi bộ, chỉ đòi Mẹ Hiền phải bế lên tay. Mẹ Hiền đi giày cao gót, bế đứa nhỏ được một chút là mệt nên bỏ xuống. Đứa nhỏ giãy nãy, khóc rống lên, đòi Mẹ Hiền ẵm tiếp. Mẹ Hiền cũng ráng chìu ý con vài lần, nhưng một lúc sau thì Mẹ Hiền không muốn đáp ứng cho con nữa. Mẹ Hiền không chịu ẵm, thế là đứa nhỏ ngồi bẹp ra giữa đường đông người qua lại để khóc lóc, ăn vạ. Mẹ Hiền giả vờ bỏ đi, đứa nhỏ cũng không đứng lên, cứ ngồi đó rống cổ khóc. Mẹ Hiền đi một đoạn xong quay lại hỏi:
- Bây giờ đi không? Mama đi về bỏ con ở đây á.

Mẹ Mìn với đứa con ngồi lại ở cái ghế dài bên đường để chờ. Đứa nhỏ khóc ăn vạ vẫn không chịu thua mẹ nó. Mẹ Hiền cũng không give in với đứa con, để mặc nó ngồi bệt khóc trên đường. Mẹ Hiền đến băng ghế ngồi chung với Mẹ Mìn phân trần:
- Kệ nó đi, cứ cho nó khóc. Thôi bà đi về xe một mình đi, lát tui đón taxi về.
- Không sao, tui ngồi chờ được mà.

Đứa nhỏ ngồi khóc một hồi cũng lâu, đổi thế khóc. Bấy giờ nằm hẳn xuống đường mà khóc. Thiên hạ vẫn đi qua đi lại, ngó đứa nhỏ tò mò. Có người nhìn xung quanh xem có phải đứa nhỏ đi lạc không, có người lớn ở gần không. Mẹ Hiền cứ để yên cho đứa con khóc, chắc hy vọng là khóc một hồi thì nó sẽ thôi. Mẹ Mìn mắt không rời đứa nhỏ, nên luôn phải giơ tay nói thay, cứ như đứa nhỏ là con của mình. Để người ta biết là đứa nhỏ có người lớn đi theo. Để họ thấy đứa nhỏ không phải bị ignored.
- Chúng tôi ở đây nè.

Có người cẩn thận hơn, đến băng ghế hỏi:
- Is she with you?

Hơn nửa tiếng sau, đứa nhỏ vẫn còn rống cổ khóc lớn. Mẹ Hiền lại ẵm con lên, nhưng bây giờ đứa nhỏ lại giận, không cho ẵm. Nó hất tay Mẹ Hiền ra, giãy nãy người, chòi ra, nằm lăn dưới đất khóc tiếp. Mẹ Hiền quát:
- Có đứng dậy không?

Đứa nhỏ khóc to hơn. Mẹ Hiền giận quá, đánh vào cái mông độn tả đứa nhỏ mấy cái, quát to:
- Đứng dậy!

Đứa nhỏ ngoài khóc to hơn vẫn không đứng dậy.

Bắt đầu có tiếng người la ó phản đối Mẹ Hiền. Mẹ Hiền sau vài lần quát con nín, quát con đứng dậy mà không được, nên giận dữ bỏ đứa con đang nằm khóc, nước mắt nước mũi tèm lem trên mặt, quần áo bết bụi đất dơ, Mẹ Hiền lại băng ghế ngồi. Mẹ Hiền giục Mẹ Mìn, thôi đi trước đi. Nhưng Mẹ Mìn bảo không sao đâu, chờ được mà.


Đèn nhà ai nấy sáng. Con ai người nấy dạy. Mẹ Mìn không dám ý kiến ý cò với Mẹ Hiền. Nhất là cách 2 người dạy con hoàn toàn trái nhau. Mới tức thì Mẹ Hiền vừa tự hào khoe cách yêu chìu con của mình, nên Mẹ Mìn càng không dám nói ra ý kiến riêng làm gì. Chen vào cách dạy con của người ta đôi khi là một việc không nên. Mẹ Mìn chỉ quay hướng stroller, face con mình huớng khác để con mình không phải nhìn đứa bé kia đang ăn vạ. Cũng có lúc đứa con Mẹ Mìn giả vờ khóc hụ hụ nhái theo, Mẹ Mìn bảo con:
- Shhhh... không khóc xạo nè!
Đứa nhỏ nhe răng ra cười. Busted!

Một hồi cũng lâu sau, Mẹ Hiền tự nhiên bật dậy, đến lôi đứa con đang khóc dậy. Mẹ Hiền nắm cổ tay của đứa nhỏ kéo lê xềnh xệch đứa nhỏ dưới đất. Đứa nhỏ vẫn khóc rất lớn. Người hiếu kỳ đều xoay đầu nhìn. Mẹ Mìn bắt đầu thấy xấu hổ với xung quanh, nhưng ráng ignore cái cảm giác ấy! Thôi kệ, toàn người lạ, có ai biết mình là ai đâu mà lo!

Mẹ Hiền mang giày cao gót, kéo theo đứa con, bước đi nhanh nên 2 cái chân vấp váp va vào nhau loạng choạng mấy lần. Được một khúc đường, Mẹ Hiền chắc cũng mệt, nên buông tay ra, đứa nhỏ lại nằm lăn dài ra đất. Mẹ Hiền quát con:
- Đứng dậy! Tao biểu mày đứng dậy!

Đứa nhỏ không đứng lên. Mẹ Hiền bỏ đi thì đứa nhỏ tự nhiên đứng dậy chạy theo. Nó chạy qua mặt Mẹ Hiền một đoạn ngắn xong ngồi phệt xuống đất khóc. Mẹ Hiền bỏ đi qua, đứa nhỏ lại chạy thật nhanh theo, qua mặt Mẹ Hiền, rồi lại ngồi phệt xuống đất đón đường, ngồi khóc chờ Mẹ Hiền đi tới. Cứ vậy vài lần thấy không ăn thua, đứa nhỏ không ngồi nữa mà lại chạy lên nằm xấp ra đường, khóc to, chờ Mẹ Hiền. Mẹ Mìn thấy cảnh đó bật cười. Đứa nhỏ đáo để thật!

Mẹ Hiền đi đến dùng tay đét vào cái mông đứa nhỏ liên tục. Đôi vớ quần màu trắng tinh tươm ban sáng bây giờ cáu bẩn thật dơ, dơ cả cái cần mông lan xuống 2 chân. Chiếc áo đầm xinh xắn ban sáng cũng nhàu nhĩ, dơ bẩn. Mẹ Hiền dựng đứa con cho đứng lên, quát liên tục:
- Shut up! I told you to shut up!

Mặt cả 2 mẹ con Mẹ Hiền đều đỏ lựng. Đứa nhỏ vẫn không thôi khóc. Xa xa thấp thoáng có bóng xe police dừng. Mẹ Mìn vội vàng đẩy stroller chạy đến Mẹ Hiền, lúc này mới dám can:
- Ê, dừng tay. Ẵm nó lên đi.

Lúc này Mẹ Hiền hoàn toàn mất hết bình tĩnh. Vẫn la hét đứa con "shut up!"

2 nhân viên cảnh sát đàn ông đi đến gần, Mẹ Mìn phân bua trước dù chẳng biết police tình cờ đi ngang, hay là có người gọi 911:
- Đứa nhỏ throw tantrum. Nó không chịu đi về, nó thích đi chơi nữa.

Mẹ Mìn vội đổ hết tội lỗi lên đầu đứa nhỏ! Gì chứ chuyện mấy đứa nhỏ throwing tantrum thì nổi tiếng lắm, ai chẳng nghe qua và chứng kiến. Con nít throwing tantrum nổi tiếng bất trị và làm nhiều phụ huynh điên đầu. Nhưng mà người lớn bị ghép vào tội "child abuse" thì thiệt là mệt lắm, dù là bất đắc dĩ và không có cố ý! Có khi mất cả quyền nuôi con!

Thấy 2 polices ngay chỗ mình, Mẹ Hiền quát con to:
- You want to go with him? Here, go with him. Go with him!

Vừa nói Mẹ Hiền vừa cầm tay đứa nhỏ dí vào người 2 viên cảnh sát. Đứa nhỏ vẫn rống cổ lên khóc. Người hiếu kỳ không thể không nhìn. 2 viên cảnh sát bước sang 1 bên tránh đứa nhỏ hay tránh người đi đường không rõ, và tiếp tục đi về phía trước. Không hiểu họ tiếp tục đi tuần, hay là giả vờ bỏ đi để xem tình hình!! Sau vài câu đe nẹt con nữa, Mẹ Hiền lúc này mới ẵm con lên bước đi. Lúc này chắc đứa nhỏ đã thấm mệt sau khoảng 2 tiếng đồng hồ khóc lóc, nên ngoan ngoãn nằm gục đầu trên vai mẹ, vẫn còn thút thít. Mẹ Mìn rút vài miếng baby wipes đưa cho Mẹ Hiền bảo lau mặt, lau tay cho con đi.

Đứa nhỏ vẫn không chịu ngồi vào stroller, chỉ đòi Mẹ Hiền ẵm. Mẹ Hiền bảo con:
- Phải mà ở nhà là mama nhốt con vào bathroom rồi nha.

Không rõ Mẹ Hiền nói với con hay là nói với Mẹ Mìn.

- Thuơng quá nên hư vậy đó! Lát về kể cho ba nghe X. chuyện này. Ẵm mày kiểu này tao muốn gẫy cái tay tao ra. Điên hết cả người! Thuơng mày quá rồi mày muốn giết mẹ mày như vầy hả con. Mày muốn giết mẹ mày mà...

Mẹ Hiền cứ lập đi lập lại cái câu "mày muốn giết mẹ". Mẹ Mìn đi bên cạnh nghe mà chợt rùng mình! Chắc tại gió lạnh! Có vẻ đôi giày cao gót, lại ẵm con, làm Mẹ Hiền đau chân, nên dáng Mẹ Hiền bắt đầu có vẻ cà nhắc. Mẹ Mìn dừng lại ở một hàng bán kem, thế là mọi người đến ngồi ở một băng ghế nghỉ chân, ăn kem. Đứa nhỏ có kem, tươi tỉnh ngay. Ngó nó ăn kem ngon lành thật đáng yêu làm sao. Con nít nào cũng là thiên thần nhỏ của ba mẹ. Có vài người đi ngang nhận ra đám này nãy giờ quậy từa lưa trên phố nè, nên nhìn nhìn rồi cười cười, rồi bàn tán với bạn họ.

Con nít ngây thơ, mới khóc lóc vật vã đó rồi lại cười đó, như chẳng có chuyện gì vừa xảy ra. Chỉ có Mẹ Mìn vừa bị một phen hú vía lên mây, một ngày không thể quên! Còn Mẹ Hiền thì chẳng biết đang nghĩ gì! Chẳng biết Mẹ Hiền mấy tiếng đồng hồ vừa rồi có lúc nào nhìn ra được đã và đang có đủ loại ánh mắt người ta nhìn vào không. Chẳng biết Mẹ Hiền có nhận ra mức độ nghiêm trọng của những gì vừa xảy ra hay không...

Mô Phật + Amen!

***

--by Tranielle MH
Thursday, November 8, 2012





Mình nói thật nha, ai dạy con thì làm ơn dạy ở nhà! Còn nếu ở nhà lỡ chìu con rồi thì ra đường chìu nó luôn đi. Chứ ở nhà chìu con cho đã, xong rồi một bữa đẹp trời ra đường tự nhiên nổi hứng dạy con! Mình thấy nhiều lắm rồi, không bao giờ work đâu! Chỉ toàn là make a scene ngoài đường ngoài phố thôi chứ chẳng dạy được đứa nhỏ gì cả. :dizzy: Ở nhà mà dạy nó không được thì đừng hòng ra giữa public mà dạy nó được. Ở ngoài đường đông người, đứa nhỏ sẽ luôn luôn khóc lóc cho to để attract attentions từ những người xung quanh xem có ai tới "cứu bồ" cho nó không.

Tình cha...

Không bàn đến sự lợi hại của việc dạy con như thế nào là tốt hay xấu, ở đây mình chỉ bàn đến tình cảm. The love of a father to his daughter. Tom Cruise he is and his beloved little princess, Suri. Tom làm mình nhớ đến nhân vật Rhett Butler trong "Gone with the wind" của Margaret Mitchell. Rhett yêu đứa con ruột Bonnie của mình điên cuồng. Ngày Bonnie chào đời, Rhett trầm ngâm "Finally something is really mine!" (mình không nhớ chính xác có phải vậy không, nếu sai xin sửa giùm, đa tạ!). Tom có 2 đứa con nuôi chung với Nicole Kidman, cũng như Rhett sống với 2 đứa con riêng của vợ. 2 người đàn ông này đủ rộng lượng, không ích kỷ, không nhỏ mọn với con nuôi hay con riêng. Vẫn tốt với 2 đứa trẻ. Nhưng, dù sao máu vẫn nồng hơn nước. Cái sự ruột rà máu mủ không ai cần ai dạy, nhưng tự nhiên nó cứ vĩ đại thế. Có lẽ ở cái tuổi đã lớn, có một đứa con ruột thịt của riêng mình là một điều hạnh phúc nhất, một thành tựu vĩ đại nhất trong những hằng hà vô số thứ mà họ đã nhận được trong cuộc sống trong mấy mươi năm qua. Không chỉ những người giàu, mà hình như mình thấy rằng, mấy người nào mà cha già con mọn, họ cưng chìu nâng niu con cái lắm. Nói thế không có nghĩa là những người đàn ông trẻ tuổi không thương con. Nhưng cái cảm nhận về đứa con ruột rà của một người trẻ tuổi mới vưà lớn lên trong xã hội có một đứa con mang ý nghĩa rất khác với một người từng trải qua những thăng trầm tới già trên tay mới bồng đứa con mang DNA của chính mình.

Những ông bố già ấy có đội con lên đầu cũng là thường thấy. Bất cứ con muốn gì, họ cũng chìu hết lòng. Đối với người khác họ có thể sai khi chìu con như thế. Nhưng đối với họ, thì đó là tình yêu thương. Họ cho con những thứ tốt nhất, đẹp nhất có thể. Bởi họ có tiền, nên họ không ngại ngần dùng tiền để mang những thứ người ta cho là xa xỉ đến cho con. Cái họ cần chỉ là làm con gái vui là chính. Miễn con cười là được. Chẳng phải chỉ có những người phụ nữ trưởng thành với sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành mới điều khiển được đàn ông đâu. Đôi khi đứa nhỏ xíu nặng chục lbs mà hét ra lửa trong nhà, đày ông bố chạy nhộn nhạo như gà mắc đẻ í.

Tom móc nối thế nào để con gái vào ở trong phòng Cinderella của Disney's World, một chỗ mà không phải ai mướn cũng được, một chỗ mà chỉ một vài người đặc biệt lắm mới được trọ. Căn phòng ấy ngày xưa là xây riêng cho ông chủ Disney, người sáng lập ra công ty Disney. Nhưng chưa xây xong thì ông đã mất, thành thử nó không phải là hotel cho mướn. Đối với người thường thì không cần thiết, chứ đối với Suri, luxury là cuộc sống của cô nhỏ, nên muốn làm cô nhỏ ngạc nhiên thì không thể xoàng xoàng như con nhà nghèo được. Phải extravaganza. Cũng như khi mình tặng quà cho một người mà who-have-it-all, it's pretty hard to pick a gift. Mà muốn để người đó thật sự ngạc nhiên hay vui sướng khi nhận quà của mình, nếu có tiền thì đôi khi dễ ẹt chứ nếu mà mình nghèo nghèo, tiền không có nhiều thì ... nghĩ có mà nát óc ra. Nên mình cứ đem suy nghĩ của dân thường mà áp đặt lên giới thượng lưu, bắt họ cũng phải nuôi dạy con theo ý mình thì không thể nào được. Nội dân VN trong nước với dân VN hải ngoại nuôi dạy con đã khác xa lắm rồi . "Ở bầu" thì phải tròn, mà "ở ống" thì phải dài thôi, không có gì lạ. Suri vốn đã là một nàng công chúa nhỏ, bây giờ làm Disney princess nữa thì quá tuyệt vời rồi còn gì. Phải nói là Tom rất tinh tế mới tặng con gái được như thế chứ cỡ mà... khù khờ thì nói thật, có giàu cỡ nào cũng không thể chìu con, không làm con vui được vậy đâu.

Họ là những ví dụ tiêu biểu cho việc "cái gì không mua được bằng tiền thì sẽ mua được bằng rất nhiều tiền." Hơn ai hết họ hiểu rõ giá trị và power của money talk. Chỉ vì sợ Bonnie sau này lớn lên bị người ta ghét, nên Rhett dùng chiêu trò để con gái được thương. Rhett bỏ vô số tiền ra donate cho nhà thờ, dắt con đi lễ. Thế là trước kia người ta ghét Rhett bao nhiêu thì bấy giờ lại quay sang khen ngợi bấy nhiêu. Tom Cruise "donate" cho Disney bao nhiêu tiền thì chẳng ai rõ, nhưng để con gái cưng được làm princess như thế thì cho dù mình nếu có đủ tiền để "donate", Disney cũng còn khuya mới cho má con mình bước chân vô cái phòng đó. Chẳng phải tiền không mà còn phải có tiếng tăm nữa cơ.

Một phần để Rhett quá nuông chìu Bonnie là vì Rhett dồn hết tình yêu của mình cho Scarlett sang cô con gái Bonnie. He would bring anything to his daughter if he could. Bây giờ Tom & Katie đã li dị, Tom càng spoil cô công nhỏ tợn hơn xưa để bù đắp lại!! Trừ khi Tom có đứa con nữa, còn không, Suri sẽ mãi mãi là trung tâm chú ý duy nhất của Tom Cruise. Người đàn ông ngông cuồng này rồi sẽ tha hồ cho mấy tờ báo lá cải đăng tin giật gân.

Thường đàn ông phải có con trai để thỏa mãn với đời, chứng tỏ cái sự đàn ông của mình với anh với em, và khi xã hội vẫn còn quá coi trọng con trai hơn con gái, để có người chống gậy khi mình chết, để được ngồi chiếu trên không thì nhục lắm. In some ways, đàn ông thích có con trai để thừa hưởng những cái mình tự hào. Nhưng con gái thường hay được bố yêu chìu hơn con trai. Văn hóa VN tuy có "con gái rượu" nhưng không tôn sùng con gái, chứ văn hóa Mỹ, nhan nhản quần áo con nít để dòng chữ "daddy's little girl", "daddy's little princess", "daddy's girl" etc. Hiếm khi nào thấy "daddy's boy", chỉ có "(big) mama's boy" thôi. :mrgreen: Bởi vậy đến tuổi cặp kê, mấy đứa con trai bị mấy nhạc gia tương lai trù dập thê thảm cũng là thường (còn con dâu bị mẹ chồng trù dập cũng là chiện từ thuở ngàn xưa). Xem "Meet the parents", mình cứ nói lão chồng anh may lắm nhen, tưởng tượng nhạc gia anh mà khó như thế nhen... Nên anh phải biết thương vợ nhiều hơn nhen. hé hé ...

Mấy ông bố này đôi khi overprotective với mấy đứa con gái cũng chỉ vì sợ con khổ, sợ con bị thằng Mán thằng Mường làm khổ cành hoa quế mà thôi. Từ kinh nghiệm ăn chơi, từng trải của đàn ông, họ tự cho mình cái quyền làm giám khảo để approve chồng cho con. Để con trao thân gởi phận đúng nơi đúng chốn.

Mình không nói đến tragedy của Bonnie. It's an unfortunate thing, a parents' worse nightmare. Mình thì không thấy ngạc nhiên cũng như không lên án những ông bố già như Rhett, như Tom lại nuông chìu con quá mức như thế. Ai nói ông này điên rồ thì cứ nói, chứ mình chỉ thấy ở Tom và Rhett là trái tim của người cha thương con vô bờ bến.

Túm lại, những đứa con gái nào có cha yêu chìu như thế là một hạnh phúc, a blessing, a fortunate thing in life chẳng phải ai cũng có được. Mà là con nhà giàu có, từ nhỏ đẻ bọc điều, born with a silver spoon in mouth, sống trong nhung lụa, là một nàng công chúa đã xinh đẹp mà được cha cưng chìu nữa thì mấy ai được thế. Nên, mình là mình thấy mừng cho những cô nhỏ như vậy. Ai sung sướng được thì cứ hưởng đi, mình nói thật lòng ấy.

Còn nhỏ được cha yêu thương. Tới lớn lấy chồng được chồng cưng chìu, tha hồ lên online khoe quà cáp đắt tiền chồng tặng bất ngờ mà em không có nhắc, tha hồ khoe chiện mình là bà hoàng ở nhà. Rồi tới già được con trai cung phụng hết lòng, con trai tôi hiếu thảo lắm bởi tôi ăn hiền ở lành, tôi tạo nhiều phúc đức nên bây giờ về già mặc sức mà ăn ấy bà con ạ. Đấy là một cuộc đời hoàn hảo, một giấc mơ của nhiều người đàn bà phụ nữ lắm nhá. há há... :whistling:

****


--by Tranielle MH
Friday, August 10, 2012